Thứ Hai, 23 tháng 6, 2014

Đêm tết bính tý

Những con đường vắng hiu
Buổi sáng trôi đi nỗi nhớ
Dòng suối nằm ngủ mê
Cả khu rừng buồn
Chủ nhật tết
Anh nghĩ chút gì về em
Không yên tâm , khi nghĩ còn tết.
Chủ nhật dài đặc biệt
Thế giới đều yên lặng anh như chết.
Chủ nhật buồn
Cái tết lãng quên.
Có nên đi đâu không?
Khi sự mệt mỏi đang cuộn tròn.
Những con chim cũng lười bay.
Ngay cả con chó cũng không thèm sủa
Ngoài làng tiếng cười vang
Chủ nhật không khí tết còn rộn
Chút gọi là vui .
Còn đó còn vui ghê ngoài đó
Mặc kệ anh thích nằm mơ về ai
Đôi khi giấc mơ mà đẹp hơn cả

Không còn mưa coi như trời đã tạnh
Biển hết động coi như sóng dịu hiền
Đoạn tuyệt những mối tình lãng tử tứ phương
Để yêu em như mối tình đầu.


Chẳng hiểu anh yêu em tự bao giờ
Mà những đêm thức trắng lo toan
Lo cho em thời gian không vất vả.
Thấy em gầy anh buồn bã suy tư.
Hoàn cảnh của chúng mình chịu vậy sao ư
Anh để thời gian qua em lo khổ
Kiếp phong trần anh chưa hẳn làm quên
Thời gian đã qua nhưng chưa xóa hận thù
Vì cũng thương em những đêm dài không ngủ.
Quyết gác chuyện đời để chỉ yêu em
Anh thầm hứa vì em tất cả
Mà đôi khi vương chút sự đời
Làm cho em chưa vui còn lo sợ
Thông cảm đi em dần dần anh gác bỏ
Những gì quá khứ chỉ nghĩ tương lai
Em của anh sẽ hạnh phúc lâu dài
Một tình yêu hạnh phúc mãi mãi
Đến bên em suốt thời gian còn lại*******************
Dành cho em những đêm buồn và nhớ em….

Đụ mạ đời

DMD

Đến ngày mai chia cơm nhau từng hạt
Mỗi hơi thuốc hớp nước cũng chia.
Đùng chuyện nhỏ đánh nhau ôi tơi tả
Chảy máu đầu miệng vẫn cười tươi.

DMD ta đã quen rồi gian dối
Và cũng quen nhiều nỗi cô đơn.
Thì Khe Mạ đây đâu phải là tận số
Chẳng phải trong tù còn có ấm khi đông.
Có cả chăn bông ngày ba bữa.
Dù hoang vắng nhưng chó mèo đầy đủ.
Vẫn có vui khi gà gáy bình minh
Công việc mình thích làm không thì ngủ
Dù chưa đủ nhưng không phải là khao khát.
Có cô đơn nhưng chưa nỗi đau buồn.
Có gian khổ mà tương lai đầy hy vọng.
Lấy lao động làm hình thức luyện tập.
Lấy khó khăn tập được thói kiên trì.
ĐMĐ tao chẳng ngán chi.

ĐMĐ Ta đã nhiều lần ly biệt
Đã đắng cay cũng lắm tủi sầu
Sá chi đâu khi ta đã quyết
Quen gian dối từng quen nhiều phản bội
ĐMĐ ta đã chẳng cần chi
Đã từng lang thang trên hè phố
Đêm công viên ngủ ghế đá một mình.
Sáng ngày mai uống cà fee cùng tụi … đĩ
Vẫn cứ vui khoái lạc qua ngày
Vẫn là đời ta đã nhiều lần thay chốn
Đá Bàu Tre Đồng Nai làm khách sạn
Cũng một mình một chốn rừng hoang.
Đêm tâm sự với tắc kè ngày đùa với khỉ
Uống rượu tụi mùng chích Bạch Phiếm đốt hai.
Ngày lại tháng qua đời vẫn vui được
ĐMĐ đâu chẳng có niềm vui .
Những ngày dài đi Quy Nhơn Đồng Hới
Đến ga Vinh là dứt đoạn một chuyến tàu
Hàng xuống gông điểm tâm cùng khách lạ
Có những lúc tay mới còng số tám
Nhìn người thân mà nước mắt rơi...
                                 Khánh Phong Q

LẬP XUÂN NHỚ EM


Đã bảy năm rồi phải không em ?
Xa Hải Phòng xa tiếng gọi bu ơi
Lúc trời khuya trên đường về giá lạnh
Đã tắt đèn còn lại bóng màu xanh.
Cạnh giường em ngồi đọc truyện chờ anh
Em khẳng định tình ta không mãi mãi
Mà vẫn ôm kỷ niệm đợi chờ.

Em còn nhớ lập xuân vào năm ấy
Em dẫn anh đi phố sắm xuân.
Anh chọ cho em quần màu xanh lá
Aó model kê(kẻ) gối trứng gà.
Đến hàng len khăn ấm em mua
Cũng khăn xanh em tặng quàng anh.
Ngày ra đi anh xin dành gửi lại
Thay tiếng trả lời đừng đợi nữa em ơi.
Anh không phụ tình em, nhưng em... hoa trắng!
Anh muốn đời mình nhẹ trước chia ly
Đến bây giờ cũng đã bảy năm qua
Không còn tình mà còn vương nghĩa nặng.
Anh sẽ về với kỷ niệm.
Không như bảy năm trời yên lặng như đồng gặt xong.
KPQ
Cũng như đời khi vui càng ríu rít
Cạnh người yêu tay nắm môi hôn.
Hết chuyện trò rồi ái ân mãnh liệt
Đêm lại đêm rồi đêm xa tít,
Không còn người tình mà chẳng gần người mình yêu,

Cũng thời bạn bè năm ba tốp,
Lần bạt phố dài như xe lửa
Trong công viên đuổi kéo la hò.
Những lúc buồn có bạn bè khuây khỏa
Hỏi giờ đây chia cách chi nhiều ngã ?
Bạn thật đông mà không phải một lòng.

Sanh khác sanh tử không cùng tử
Nên một mình ôm gối một mình,
Tình cũng chia ly mà bạn hữu cũng ra đi
Rượu cạn ly còn đâu để ấm lòng.
Đời một kiếp phũ phàng bao lần nữa.

Đêm buồn… KPQ

MƯA NHỚ BUỒN






Trời mấy hôm nay mưa lành lạnh

Đã mãn đông rồi chẳng được nguôi.

Mưa lạnh nơi đây càng hoang vắng

Chỉ bên ngoài tiếng côn trùng than thở.




Cả vùng cô đơn ta với ta

Cây đèn le lói gió đưa qua

Tâm tư là lạ phân đôi nẻo

Bỗng hiện đông nào chốn xa xa.




Căn gác giữa rừng em với ta.

Lần về buổi đó chốn xa xa

Đồng Nai xứ đó mà vương mãi

Với mái tóc bồng hẳn vẫn thơm.

……………………………………………………KPQ

Buồn 06/11/AL

Rồi những đêm trao nhau ân ái.
Ước hẹn xây thành nhiều mộng đẹp,
Không may có một buổi chiều vàng;
Em khóc làm lòng ai lo sợ
Không khỏi chia tay buổi đông về
Còn bên nhau biết còn nhiều đau khổ.

Xứ hòa bình là kỷ niệm chia ly
Em cũng mong sao ngày còn tái ngộ
Mong thời gian phân tán nghịch kỳ.
Để hai ta không còn gì trắc trở,
Có bên nhau mãi mãi trong đời.

Rồi bao năm dài đời lưu lạc
Cố trở về tìm kiếm tên em.
Đâu còn nữa thế là thật ngang trái
Em đã về rồi.. xứ bên kia.

Bó hương anh đốt cùng tâm sự
Em có hay rằng nỗi cô đơn,
Lúc anh đứng nơi đồng hoang nghĩa địa
Ghi ấn bóng hình và dòng chữ người yêu.
KPQ


Tôi có thể cưỡng lại tất cả trừ sự...cám dỗ.